Bài đã đăng: https://menthanhgiabaria.org/chi-tiet/ngung-lam-ton-thuong-chinh-minh
Có những cuộc chiến trong đời không diễn ra ngoài mặt trận, nhưng âm thầm diễn ra trong chính tâm hồn mỗi người. Đó là cuộc chiến giữa niềm tin và sợ hãi, giữa hy vọng và mặc cảm, giữa việc dám bước tới hay cứ mãi tự kéo mình lùi lại phía sau. Nhiều khi, điều khiến chúng ta mệt mỏi nhất không phải là lời người khác nói, mà là những lời tiêu cực ta tự nói với chính mình: “Mình không đủ giỏi”, “Mình không làm được đâu”, “Mình chẳng có gì đặc biệt”. Chính những suy nghĩ ấy đang âm thầm khóa chặt con người thật của chúng ta.
Thế nhưng, Thiên Chúa chưa bao giờ tạo dựng một con người vô giá trị. Mỗi người được sinh ra đều mang trong mình một vẻ đẹp riêng, một khả năng riêng và một sứ mạng riêng. Điều đáng buồn là có những người dành cả cuộc đời để trở thành bản sao của người khác, trong khi Thiên Chúa lại mong họ sống trọn vẹn là chính mình. Người ta có thể thua vì hoàn cảnh, vì khó khăn, nhưng đau đớn nhất là thua chính bản thân mình trước khi bắt đầu.
Có một sự thật rất thực tế rằng: điều ta nghĩ về bản thân sẽ ảnh hưởng đến cách ta sống. Nếu luôn nghĩ mình yếu đuối, ta sẽ sợ thử thách. Nếu luôn nghĩ mình thất bại, ta sẽ chẳng dám bước đi, nhưng nếu tin rằng Chúa đang ở cùng mình, ta sẽ có đủ can đảm để đứng dậy thêm một lần nữa. Kinh Thánh nói: “Vì Đấng ở trong anh em mạnh hơn kẻ ở trong thế gian” (1 Ga 4,4b). Sức mạnh thật sự không nằm ở việc ta hoàn hảo đến đâu, mà nằm ở việc ta có dám tin rằng Chúa vẫn đang hoạt động nơi những giới hạn của mình hay không.
Điều mà người khác cho là điểm yếu lớn nhất, cuối cùng lại trở thành sức mạnh giúp chúng ta chiến thắng. Cuộc sống cũng vậy, có khi chính những tổn thương, thiếu sót và những lần vấp ngã, lại dạy ta trưởng thành hơn, biết cảm thông hơn và mạnh mẽ hơn. Chúa không luôn cất đi khó khăn, nhưng Người có thể biến khó khăn thành con đường giúp ta lớn lên.
Nhiều người cứ mãi tự trách bản thân vì quá khứ, vì những điều chưa làm được, vì những lần sai lầm. Nhưng cứ sống trong tiếc nuối chỉ khiến tâm hồn thêm nặng nề. Thiên Chúa không muốn chúng ta mãi nhìn vào thất bại. Người muốn ta đứng dậy. Thánh Phaolô đã nói: “ Với Đấng ban sức mạnh cho tôi, tôi chịu được hết” (Pl 4,13). Đức tin không làm cho con người trở nên yếu đuối, trái lại, giúp người ta đủ mạnh để bước tiếp ngay cả khi trong lòng còn nhiều chông chênh.
Đôi khi, điều chúng ta cần không phải là trở nên xuất sắc ngay lập tức, mà là ngừng chống lại chính mình. Ngừng nuôi dưỡng những suy nghĩ tiêu cực, ngừng tự xem mình vô dụng, ngừng so sánh bản thân với người khác... Bởi mỗi người có một hành trình riêng, mặc dù hoa không nở cùng một mùa, nhưng mỗi bông hoa đều có thời điểm đẹp nhất của nó.
Hãy học cách nhìn bản thân bằng ánh mắt của Chúa, thay vì bằng nỗi sợ của mình. Chúa không nhìn chúng ta bằng thất bại, nhưng bằng tiềm năng và tình yêu. Có thể hôm nay bạn còn yếu đuối, còn chậm chạp, còn nhiều giới hạn, nhưng chỉ cần bạn không bỏ cuộc, Chúa vẫn có thể làm nên những điều rất đẹp từ chính cuộc đời bạn.
“Đừng sợ hãi, có Ta ở với ngươi; đừng nhớn nhác, Ta là Thiên Chúa của ngươi. (Is 41,10a)
Có lẽ chiến thắng đầu tiên và quan trọng nhất của đời người không phải là chiến thắng người khác, mà là chiến thắng những suy nghĩ khiến mình đánh mất hy vọng. Và khi vượt qua được chính mình, ta sẽ nhận ra rằng: điều cản trở lớn nhất bấy lâu nay không phải là hoàn cảnh, mà là việc ta chưa thật sự tin vào giá trị mà Thiên Chúa đã đặt nơi bản thân mình.
Maria Trần Dinh
Hội Dòng Mến Thánh Giá Bà Rịa