"Chiếc Ghế" Đời Tôi

"Chiếc Ghế" Đời Tôi

Đoạn Tin Mừng Lc 10,38-42, chuyện Chúa Giê-su ghé thăm gia đình Macta và Maria, có lẽ đã trở nên quá quen thuộc với mọi người. Nhưng mỗi lần đọc lại là một lần tôi khám phá ra một điều gì đó mới lạ từ đoạn Tin Mừng ngắn ngủi nhưng chất chứa bao thông điệp mà Chúa muốn nhắn gửi đến tôi.

Hình ảnh để lại trong tôi đó là “cái ghế”. Không biết trong nhà có bao nhiêu ghế, nhưng có lẽ nhà bị thiếu nên Maria đã nhường chiếc ghế đó cho Chúa Giê-su, để rồi khiêm tốn ngồi dưới chân Chúa mà nghe Người giảng dạy.

Cuộc đời tôi cũng có những chiếc ghế, những chiếc ghế êm đềm mà đôi khi tôi không muốn rời bỏ chúng. Tôi không muốn ai đó lấy mất chúng mà chỉ muốn giữ chúng cho riêng mình. Nhưng khi tôi càng muốn giữ thì Chúa lại lần lượt lấy đi để tôi có thể cậy dựa vào sự êm ái của một mình Ngài. 

Tôi có thân với một chị cùng lớp năm tôi ở giai đoạn Tiền Tập Viện. Có lẽ chúng tôi thân nhau vì tính tình của hai đứa khá giống nhau, hai đứa cùng “ham vui”, thích pha trò, cũng thích xông pha nhiệt tình trong công tác. Vì cùng tuổi nên cũng khá hiểu nhau … Chúng tôi đã xây dựng nên tình bạn đơn sơ và thánh thiện đó trong đời tu của mình trong một giới hạn nhất định để dễ dàng chia sẻ mỗi khi buồn vui.

Nhưng rồi ngày tôi lo lắng nhất cũng đã đến. Chị quyết định ra về vì chị nghĩ rằng chị không phù hợp với đời tu trì. Chị nói có lẽ chị sẽ phục vụ Chúa cách tốt hơn ở một đời sống khác. Ngày chị ra đi, tôi chỉ dám đứng ở phía xa nhìn cái bóng dáng quen thuộc đó khuất dần trong dòng xe giữa cái nắng của Sài Gòn tháng Năm. Tôi không nhớ tôi đã khóc bao nhiêu lần khi nghĩ về chị - một người bạn thân của tôi. Tôi khóc vì tiếc cho một ơn gọi, tiếc một tình bạn không còn như trước nữa. Rồi trong một lần linh thao, tôi có chia sẻ điều này với thầy hướng dẫn và thầy cho tôi biết rằng Chúa không muốn tôi quá cậy dựa vào những cái ghế trần gian mà quên đi rằng chính Chúa mới là chỗ dựa vững chắc cho cuộc đời tôi, là nơi tôi cần bầu bạn với Ngài nhiều hơn hết. 

Hôm nay đọc lại đoạn Tin Mừng Luca 10, lại gợi cho tôi một lần nữa hình ảnh những chiếc ghế mà tôi thường hay bám víu thay vì nương nhờ vào Chúa. 

Sau hai năm trong sứ vụ dạy học, tôi đã bắt đầu cảm thấy yêu cái nghề “gõ đầu trẻ” này. Tôi yêu những học sinh nhí của tôi khi từng ngày nhìn chúng lớn khôn. Tôi đã tập trung và đầu tư cho những tiết dạy của mình. Tôi chơi đùa với chúng như một người bạn đồng trang lứa. Tôi có thể cảm nhận được niềm hạnh phúc của một người mẹ khi con mình bắt đầu biết đếm, biết đọc thơ, hoặc bập bẹ nói mấy câu tiếng Anh chưa tròn chữ.

Nhưng khi tôi mới bắt đầu nghiệm được niềm vui này thì tôi được bề trên gọi về Mẹ Hội Dòng để nhận sứ vụ khác. Một lần nữa, cái cảm xúc hụt hẫng lại trở lại y như ngày tôi nói lời tạm biệt với người bạn thân 3 năm trước. “Cái ghế” làm tôi vui, làm tôi hạnh phúc một lần nữa bị lấy đi. Nhưng điều đó có lẽ không đủ để gây tiếc nuối và day dứt khi tôi nhận sứ vụ mới để đi qua một đất nước khác để tu học - một nơi quá xa mà tôi chưa bao giờ thậm chí dám nghĩ đến.

Thế rồi những chiếc ghế mang lại cho tôi sự an toàn, sự bao bọc chở che và sự nuôi nấng từ gia đình và từ nơi Mẹ Hội Dòng đã lần lượt rời xa tôi. Tôi có cảm giác như mình bị lấy đi tất cả những gì mà tôi gắn bó. Tất cả bây giờ chỉ vỏn vẹn trong một màn hình nhỏ và tiếng nói qua cái loa iphone. Đôi lúc tôi thèm cái cảm giác được mẹ vuốt tóc, ăn những món ăn do mẹ nấu, được bố chở đi sang nhà ông bà những ngày Tết, tôi cũng nhớ những giờ sinh hoạt với các chị, được thỏa sức hát ca vui đùa trong những buổi trại hè, những lần nói chuyện to hoặc ăn vụng bịch bánh tráng trộn bị Dì giáo phát hiện… tất cả chỉ còn là những kỷ niệm đẹp.

Giờ này, tôi phải tự đứng trên đôi chân của mình, chỉ khi một mình tôi chống chọi, tôi mới thực sự hiểu ra rằng chỉ có Chúa mới là nơi mang lại cho tôi niềm vui thật sự và vĩnh cửu. Chúa đã lấy đi những “cái ghế” tốt để tôi biết chọn lấy “cái ghế” tốt hơn.

Tất cả những điều đó đã “dạy tôi nên người thiện chiến, luyện tôi thành tay võ nghệ cao cường”, vì ngày tôi đón nhận hồng ân Vĩnh khấn mặc dù không có bố mẹ dắt lên bàn thờ, không bất cứ người thân nào bên cạnh, nhìn chị em được vui vẻ bên bố mẹ thì tôi thầm nguyện xin dâng lên Chúa tất cả những chiếc ghế đời con cho Chúa để rồi con có thể dành cho Chúa con người con một cách trọn vẹn nhất, để con chỉ thuộc về Chúa và chỉ có Chúa mới là chiếc ghế êm nhất, sự êm ái của tình yêu, và là sự bình yên mà sẽ “không bị lấy đi”.

                                                                                                                                                 Lotus 

  • Tweet