
Trong hành trình đức tin, có những không gian và khoảnh khắc mang tính quyết định, nơi con người buộc phải đối diện với căn tính thực sự của mình và của Thiên Chúa. Miền Xê-da-rê Phi-líp-phê năm xưa chính là một tọa độ như thế. Khi Đức Giêsu đưa các môn đệ đến vùng biên cương này, Người không chỉ muốn thay đổi bầu không khí vật lý, mà dường như đang chuẩn bị cho các ông một cuộc vượt qua trong nhận thức. Câu hỏi mở đầu của Người: “Người ta nói Con Người là ai?” nghe qua có vẻ như một cuộc khảo sát dư luận thông thường. Những câu trả lời đưa ra, nào là Gioan Tẩy Giả, Ê-li-a, hay Giê-rê-mi-a đều là những định nghĩa rất cao đẹp. Đám đông kính trọng Người, họ nhìn thấy ở Người hình bóng của những vĩ nhân, những ngôn sứ quật cường trong quá khứ.
Thế nhưng, tất cả những danh xưng ấy vẫn chỉ dừng lại ở chiều kích phàm trần, ở những gì lý trí con người có thể quan sát, phân tích và suy diễn. Đức Giêsu không thỏa mãn với một thứ đức tin vay mượn từ đám đông, một thứ kiến thức mang tính sách vở hay dư luận. Chính vì thế, Người đã quay sang các ông, thu hẹp khoảng cách bằng một câu hỏi mang tính chất quyết định và cá vị tận cùng: “Còn anh em, anh em nói Thầy là ai?”
Chính trong khoảng lặng thiêng liêng đầy thách đố ấy, Simon Phêrô đã bước lên, đại diện cho anh em để thưa: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.” Lời tuyên xưng ấy ngắn gọn nhưng đã chạm đến thiên tính sâu thẳm của Đức Giêsu, xé toạc bức màn của những suy diễn nhân loại. Sự sâu sắc của đoạn Tin Mừng này không chỉ nằm ở câu trả lời của Phêrô, mà nằm ở phản ứng ngay sau đó của Đức Giêsu. Người khẳng định rằng không phải thịt huyết, không phải phàm nhân mặc khải cho ông điều đó, mà là Cha trên trời. Chi tiết này thức tỉnh chúng ta về bản chất của đức tin: đó chưa bao giờ là một công trình nghiên cứu của lý trí, không phải là kết quả của sự thông minh hay đạo đức vượt trội, mà hoàn toàn là một hồng ân thiêng liêng được ban tặng từ trời cao. Phêrô có phúc không phải vì ông giỏi hơn người khác, mà vì tâm hồn ông đủ trống rỗng, đủ nghèo khó để tiếng nói của Chúa Cha có thể vang vọng và được cất lên thành lời.
Thế nhưng, sự nghịch lý thánh thiêng và đầy an ủi lại nằm ở phần tiếp theo của câu chuyện. Ngay sau khi khen ngợi đặc ân từ trời ban cho Simon, Đức Giêsu liền đổi tên ông thành Phêrô, nghĩa là Tảng Đá và tuyên bố sẽ xây dựng Hội Thánh trên tảng đá này. Nếu xét theo tiêu chuẩn chọn lựa của trần gian, đây quả là một quyết định mạo hiểm, thậm chí là phi lý. Simon Phêrô là ai? Một bác ngư phủ chất phác, bộc đồng, nóng nảy, và chỉ một thời gian ngắn sau lời tuyên xưng hùng hồn này, chính ông sẽ can gián Chúa bước vào cuộc thương khó để rồi bị trách là "Satan", và đau đớn hơn cả là ba lần chối Thầy trong đêm tiệc ly. Đức Giêsu thừa biết tất cả những giới hạn, những vết nứt và sự mỏng giòn trong tính cách của Phêrô. Vậy mà Người vẫn chọn ông làm đá tảng.
Điều này chứng minh một sự thật cốt lõi rằng: sức mạnh và sự trường tồn của Hội Thánh không dựa trên sự hoàn hảo của con người, mà dựa trên quyền năng và lòng thành tín của Thiên Chúa. Chúa không chọn hòn đá hoa cương cẩm thạch đã được mài dũa vuông vức, Người chọn một hòn đá thô mộc, đầy thương tích, để qua sự yếu đuối của con người, ân sủng của Người được biểu lộ trọn vẹn nhất.
Khi trao cho Phêrô "chìa khóa Nước Trời" cùng quyền "ràng buộc và tháo cởi", Đức Giêsu không trao một vương quyền để thống trị, mà trao một sứ mạng của lòng thương xót. Một con người đã từng nếm trải cảm giác vấp ngã, từng khóc lóc thảm thiết vì tội lỗi của chính mình như Phêrô, mới là người biết dùng chiếc chìa khóa ấy để mở cửa cho những tâm hồn lầm lạc, mới biết "tháo cởi" bằng sự cảm thông và nâng đỡ, chứ không phải phán xét bằng sự cứng nhắc của lề luật.
Nhìn vào căn tính của Phêrô và lời mời gọi của Đức Giêsu, mỗi chúng ta đều được dẫn lối về với cõi lòng mình. Câu hỏi của Chúa Giêsu tại miền Xê-da-rê năm xưa vẫn đang lộng gió trong tâm hồn ta hôm nay, giữa những ồn ào và biến động của cuộc sống: "Với con, lúc này, Thầy là ai?" Liệu Người có thực sự là Đấng Kitô, là điểm tựa duy nhất khi ta đối diện với bóng tối của cuộc đời, hay Người chỉ là một ý niệm xa xôi, một Đấng ta chỉ tìm đến khi gặp gian nan? Đồng thời, bài học từ cuộc đời Phê-rô cũng cất lên một lời ủi an sâu sắc cho những ai đang cảm thấy mình bất toàn, bất xứng trước mặt Chúa. Đừng sợ hãi những vết nứt trong tâm hồn mình, vì chính khi ta dám đặt sự mỏng giòn ấy vào tay Kỹ Sư Trưởng Giêsu, Người sẽ biến cuộc đời ta thành những viên đá sống động, góp phần xây nên công trình tình yêu của Người giữa trần gian.
Bài: Nguyễn Ngọc Tuyền