Tôi cảm thấy mình thật may mắn khi có một người con gái đầy đam mê. Ngay từ thuở bé, những lời cầu nguyện tôi thường dâng lên cho con không chỉ là mong ước bình an, mà là lời khẩn cầu tha thiết để con khám phá được bản chất đích thực và cách thể hiện đam mê mà Thiên Chúa đã đặt để nơi con. Tôi cầu mong, như lời bài thơ mà tôi luôn nhớ, rằng con sẽ “vượt lên chính mình để trở thành chính mình”.
Khi con nhìn thấy các bạn học giành huy chương trong các cuộc thi thể thao ở trường, điều con ngưỡng mộ không phải là ánh hào quang hay phần thưởng. Điều cuốn hút con chính là niềm đam mê đã khiến các bạn ấy thức dậy vào lúc 5 giờ sáng mỗi ngày để tập luyện. Chính niềm đam mê ấy làm cho họ bừng sáng – để từng phút giây sống trong đời không còn là câu hỏi “mình nên làm gì”, mà là “mình có thể làm điều ấy tốt đến đâu”.
Bài thơ "Wave" của linh mục thi sĩ Paul Murray, OP – trích từ “Năm dáng hình của linh hồn” – đã ví đam mê như mạch sống của linh hồn, và chỉ cho chúng ta nhiều hướng đi để sống và phát huy đam mê một cách sâu sắc:
Thứ nhất, là ghi nhớ lời khuyên của văn hào Pasternak: “Mọi sự trên đời phải vượt lên chính nó để trở thành chính nó.”
Thứ hai, là dám đối diện với điều tưởng chừng bất khả thi, để khám phá giới hạn thực sự của bản thân.
Thứ ba, là biết mở lòng đón nhận khát vọng – như một lời mời gọi mới mẻ cho cuộc đời.
Tiếp đó, là dám buông mình trong “làn sóng dịu dàng” – cảm xúc nâng ta lên khi biết yêu, khi biết sống vượt khỏi chính mình.
Và rồi, là chấp nhận cú "đập tim" đầy ngọt ngào và dữ dội mà tình yêu luôn mang lại – nơi đó, ta vừa mất mình, vừa tìm lại mình.
Sau cùng, là dũng cảm đón nhận những thử thách của cuộc sống, nhưng vẫn không để mất hy vọng; là dám giữ lấy giấc mơ tưởng như bị trói buộc, để rồi thấy nó cất cánh với đôi cánh “không thể/hoàn toàn có thể”.
Con gái tôi lớn lên trở thành một cô gái cưỡi ngựa rất giỏi – một “horsewoman” có năng khiếu bẩm sinh. Nhưng con vẫn thường bảo tôi: “Đó không phải là đam mê của con.” Con sợ những cú ngã, dù biết là chuyện sớm muộn. Con yêu ngựa và ngựa cũng nghe lời con, nhưng con không đủ “đôi cánh không thể/hoàn toàn có thể” để vượt qua những rào cản.
Đam mê đích thực không phải là liều lĩnh thử thách điều bất khả thi – như việc ép mình, hay ép một đứa trẻ phải nhảy qua một chướng ngại. Đam mê là dám để mình trôi theo “làn sóng dịu dàng” – là nhận biết niềm hoan lạc thiêng liêng, xuất phát từ tiếng gọi của Thiên Chúa dành riêng cho từng người chúng ta. Đó là kinh nghiệm “ekstasis” – từ tiếng Hy Lạp có nghĩa là “ra khỏi chính mình” – chỉ có thể có khi ta sống theo viễn ảnh của Chúa về chính ta.
Chính lúc đó, ta sẽ nghiệm thấy, như Đức Trinh Nữ Maria trong biến cố Truyền Tin, rằng: “Không có gì là không thể đối với Thiên Chúa” (Lc 1,37). Chính Người là Đấng ban cho ta đôi cánh mà bài thơ nhắc đến – và ta được nâng lên nhờ hơi thở của Thánh Thần.
Không ngạc nhiên khi cuộc khổ nạn của Đức Kitô lại mang tên “passion” – niềm đam mê thánh thiêng. Từ ấy diễn tả điều cốt lõi: dám hiến thân trọn vẹn cho những gì Thiên Chúa đòi hỏi nơi ta. Đó là nhịp đập của lời “xin vâng”. Là nhiên liệu giúp ta sống đúng như Đấng Tạo Hóa đã dựng nên ta.
Giờ đây, con gái tôi đã thực sự tìm thấy đam mê mà Thiên Chúa ban cho. Tôi sẽ không tiết lộ nó là gì – bởi mọi đam mê chân thật cần có thời gian, lời cầu nguyện và một cú chạm thật sâu vào trái tim để được tôi luyện và bền vững.
Nhưng tôi nhìn thấy điều ấy như hơi thở đầu tiên tràn ngập vào buồng phổi một em bé sơ sinh – niềm đam mê ấy sắp xếp lại mọi bất an và khát khao trong lòng con. Nó trở thành yếu tố cốt lõi của một cuộc đời có ý nghĩa. Nó phá vỡ mọi giới hạn của con – như một phép lạ.
Để bắt đầu, hãy ghi nhớ lời này,
một câu khôn ngoan từ Pasternak. Nó xuất phát
từ tận linh hồn: “Mọi sự trên đời
phải vượt lên chính nó để trở thành chính nó.”
Vậy thì, hãy can đảm. Hãy nắm lấy bất cứ điều gì
đẩy bạn vượt qua điều tưởng như bất khả,
nhưng vẫn giữ bạn lại với hiện tại.
Hãy đón nhận khát vọng vừa thức tỉnh,
tiếng gọi cho một mục đích mới, tươi sáng.
Hãy đón nhận làn sóng dịu dàng
tràn ngập bạn khi bạn biết yêu,
cảm giác như được nâng ra khỏi chính mình,
sống trên từng hơi thở nhẹ nhàng.
Hãy đón nhận cú đập trái tim,
bi kịch ngọt ngào mà tình yêu đòi hỏi,
niềm vui đau đớn của việc mất và tìm lại chính mình.
Hãy có đủ can đảm để đối diện thẳng thắn
với những ràng buộc và thử thách của đời sống,
nhưng vẫn giữ vững niềm hy vọng.
Hãy giữ lấy giấc mơ
từng bị xích lại bởi xiềng xích,
nhưng giờ đang tung bay
với đôi cánh không thể/hoàn toàn có thể.
Biên dịch theo https://www.oursundayvisitor.com/our-god-given-passions-take-us-beyond-ourselves/